🌉 Chị Gái Cô Đơn Sài Gòn

=====- Đừng quên Like và Subscribe đăng ký kênh ủng hộ mình nhé: https://www.youtube.com/channel/UCqjHW5voGKlaxXvdFH0IdNw/featu Liveshow Dấu ấn do truyền thông Khang phối hợp cùng VTV9 sản xuất.Cuộc thi Solo Cùng Bolero - http://facebook.com/solocungboleroLiveshow Tôi Tỏa Cùng 8 về các ca khúc: Trách Hai Từ Thương Em - Dickson Nguyễn - Duy Drake ft Hoài Lâm Em Buông – Hương Giang & Hà Anh – Hương Giang Tuy Nhiên – Nathan Lee & Long Ho Huynh - Na - Слушайте 8muzik: Có chơi có chịu, Quá khứ đôi hiện tại đơn, Đa đoan, Em Buông, Kỳ vọng sai lầm, Tuy nhiên by Tám Sài Gòn моментально Anh Yuta, phó giám đốc một công ty tư vấn ở Sài Gòn, là khách hàng thường xuyên của counter bar, cho biết: "Người Nhật ở Sài Gòn rất cô đơn, ít bạn bè, họ cũng không phải là những người có sở thích đàn hát, thể thao. Ngoài ra, có thể do vài đặc điểm như quá tôn NhD61Q. Ca khúc Cô Gái Sài Gòn Đi Tải Đạn do ca sĩ Ái Xuân NSƯT thể hiện, thuộc thể loại Cách Mạng. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát co gai sai gon di tai dan mp3, playlist/album, MV/Video co gai sai gon di tai dan miễn phí tại Lời bài hát Cô Gái Sài Gòn Đi Tải Đạn Nhạc sĩ Lư Nhất Vũ Lời đăng bởi hoangthaouyen Bài hát Cô Gái Sài Gòn Đi Tải Đạn - Ái Xuân Chim kêu, chim kêu ven rừng suối gọi Ta lên đường nặng trĩu hai vai Hoa mai vàng chen lá nguỵ trang Sương đêm, sương đêm ướt đầm nón vải Ta xuyên rừng theo giải phóng quân Từ ngày đô thị vùng lên chị em mình đi tải đạn Để các anh đi diệt thù Quả pháo ơi trên đường xa đi có mỏi Suốt đêm ngày có đói hay chăng Đường dài sức nặng càng tăng Cùng ta mang nặng tình Chiến đấu khó khăn chẳng rời Chị em ơi, mỗi trái đạn đây mang tấm lòng ta Cùng các anh góp lửa diệt thù Dù bom rơi dù bao bốt đồn Mong các anh yên lòng từng trái pháo tới tay anh Chị em ta cô gái thành đô đem lứa tuổi xuân Cùng hiến dâng quyết giải phóng quê mình Chị em ơi, niềm tin thắng lợi thôi thúc ta lên đường Kìa, hoả tuyến đang chờ ta Hôm qua, hôm qua chưa hề vác nặng Em chưa từng vượt suối qua bưng Em chưa từng giãi nắng *** mưa Hôm nay, hôm nay em là chiến sĩ Vai dạn dày vững vàng bước chân Lòng người đang độ mùa xuân Trào dâng niềm vui đánh Mỹ Dẫu hiểm nguy em không nề Quả pháo ơi sao mà yêu như đứa trẻ Suốt đêm ngày ta vác trên vai Đường về đô thị còn xa Ngày nay đi diệt thù cứu nước có ta có mình Chúng tôi khui lon bia, khẽ cụng lon vào nhau, rồi nhấm một ngụm bia đắng ngắt vào cuống họng, lặng lẽ ngắm những ánh đèn nhấp nháy và dòng người tập nấp phía bên kia bờ sông. Chị ngồi bên cạnh tôi, yên lặng hồi lâu, rồi bắt đầu luyên thuyên kể về những bất đồng ở chỗ làm, những nỗi buồn trong chuyện tình dở dang của chị. Tôi ngồi đó, lắng nghe...Kể sơ qua về chị một chút. Chị là người ở Thái Bình, nhưng sau khi tốt nghiệp đại học, chị quyết định "Nam tiến". Tôi đã rất ngưỡng mộ về cái sự liều lĩnh, dám nghĩ và dám làm của chị. Một thân một mình, chị vào đây với hy vọng tìm kiếm thêm nhiều cơ hội để phát triển sự nghiệp. Rồi chị vào ở trọ chung nhà với tôi, thế là tôi với chị thân nhau từ khi luyên thuyên đủ nhiều, chị chốt một câu "chị thấy người Sài Gòn cô đơn quá!". Ừ thì, tôi cũng thấy vậy, người Sài Gòn cô đơn thật. Hầu hết người Sài Gòn đều là người từ những vùng khác vào, với hy vọng có thể kiếm sống ở vùng đất trù phú và năng động này. Họ bỏ lại gia đình, bỏ lại quê hương, mang trong mình niềm mơ ước có được một chỗ đứng ở thành phố rộng lớn này. Tôi tự hỏi những người đang chạy xe bon bon ở những con đường sáng choang bên kia bờ sông, liệu họ đang nghĩ gì?Khung cảnh Sài Gòn hoa lệ khi nhìn từ bờ kè ven sông quận 2Đó có thể là một chú chạy xe ôm, đang vội đưa khách đến điểm hẹn, để kiếm nốt những đồng tiền cuối ngày, kịp gửi vội cho vợ với mấy đứa con ở dưới quê. Đó có thể là một anh nhân viên văn phòng, đang uể oải sau cả ngày dài với mớ deadline, đang cố vội về nhà đánh một giấc. Đó có thể là một cậu sinh viên, đang chạy về từ chỗ làm thêm, ráng về nhanh để kịp làm bài tập nhóm cho ngày mai đi học. Hay đó cũng có thể như tôi và chị, hai đứa con gái đang chất chứa đủ cái buồn trong lòng, nên vác nhau sang bờ kè ven sông quận 2, hít chút gió và nhấp vài ngụm bia cho đỡ con người ở Sài Gòn đều có những nỗi lo toan và vất vả riêng. Họ bận rộn với guồng quay của cuộc sống, với cái nhịp vội vã của Sài Gòn, nên khi nhìn lại, họ đều rất cô đơn. Sự cô đơn như một con ma ẩn trong tâm hồn họ, nên chỉ cần khi lắng lại một chút, nó sẽ lại thò đầu ra. Có người bảo rằng "Ở Sài Gòn thì phải kiếm việc cho bận rộn, nếu không thì sẽ cô đơn lắm". Bận rộn làm người ta cô đơn hay người ta cố để bận rộn vì sợ cô nói đến cô đơn, hẳn những người trẻ ở Sài Gòn sẽ là chúa tể của những kẻ cô đơn. Ở Sài Gòn, xác suất để bạn tìm một người bạn tri âm tri kỷ, luôn luôn xuất hiện khi bạn cần, luôn luôn lắng nghe và thấu hiểu bạn thì thật thấp. Vậy đấy, nên những người trẻ ở đây luôn ôm trong mình một nỗi cô đơn mà khó có ai hiểu thấu được. Tôi có một người bạn, mỗi khi cậu ấy kéo tôi đi đâu đó thì lại không muốn trở về nhà nữa. Tôi đòi về ỉ ôi thì cậu ấy bảo" Về nhà tao cô đơn lắm. Mấy đứa trong phòng mỗi đứa thì một góc chẳng ai nói với ai. Mà tao thì sợ cô đơn."Tôi là một đứa nói chung cũng lắm bạn bè đấy. Thế nhưng có những ngày, nhìn quanh tôi chẳng có ai để tâm sự những nỗi niềm ở lòng, vì tôi chẳng buồn bày tỏ với ai và cũng không thấy ai đủ hiểu những nỗi niềm chất chứa trong lòng tôi. Những ngày ấy, tôi lang thang tìm một góc quán yên tĩnh, nhạc nhẹ nhẹ êm êm, rồi tự đối thoại với chính bản thân mình. Thay vì sợ hãi nỗi cô đơn, tôi quyết định làm bạn với nó vậy...Thôi thì, cứ coi cô đơn như một đặc sản của người trẻ ở Sài Gòn vậy. Nhưng tôi vẫn hy vọng, những tâm hồn đồng điệu sẽ may mắn tìm được nhau, để cho thành phố này bớt đi những kẻ cô đơn... 1. Chim [Am] kêu, chim kêu ven rừng suối gọi Ta lên [Em] đường nặng trĩu hai [Am] vai Hoa mai [Em] vàng chen lá nguỵ [Am] trang Sương [D] đêm, sương đêm ướt đầm nón [Am] vải Ta xuyên rừng theo giải phóng [Am] quân Từ [C] ngày đô thị vùng [Em] lên Chị em mình đi tải [Am] đạn Để [D]các anh đi [Am] diệt thù ĐK 1 Quả pháo [C] ơi trên đường xa đi có [Am ]mỏi Suốt đêm [D]ngày có đói hay [Am] chăng Đường dài sức nặng càng [C] tăng Cùng [Em] ta mang nặng tình Chiến đấu khó khăn chẳng [Am] rời Chị em [Em] ơi, mỗi trái đạn đây mang tấm lòng ta Cùng các [Am] anh góp lửa diệt [Em] thù Dù bom [D] rơi dù bao bốt [Em] đồn Mong các [Am] anh yên lòng [F] từng trái pháo tới tay [Am] anh Chị em [Em] ta cô gái thành đô đem lứa tuổi xuân Cùng hiến dâng [Am] quyết giải phóng quê [Em] mình Chị em [D] ơi, niềm tin thắng [Em] lợi thôi thúc [Am] ta lên đường [F] Kìa, hoả tuyến đang chờ [Am] ta 2. Hôm [Am] qua, hôm qua chưa hề vác nặng Em chưa [Em] từng vượt suối qua [Am] bưng Em chưa [Em] từng giãi nắng dầm [Am] mưa Hôm [D] nay, hôm nay em là chiến [Am] sĩ Vai dạn dày vững vàng bước [Am] chân Lòng [C] người đang độ mùa [Em] xuân Trào dâng niềm vui đánh [Am] Mỹ Dẫu [D] hiểm nguy em [Am] không nề ĐK 2 Quả pháo [C] ơi sao mà yêu như đứa [Am] trẻ Suốt đêm [D] ngày ta vác trên [Am] vai Đường về đô thị còn [C] xa Ngày [Em] nay đi diệt thù Cứu nước có ta có [Am] mình Chị em [Em] ta cô gái thành đô đem lứa tuổi xuân Cùng hiến [Am] dâng quyết giải phóng quê [Em] mình Chị em [D] ơi, niềm tin thắng [Em] lợi hôi thúc [Am] ta lên đường [F] Kìa, hoả tuyến đang chờ [Am] ta

chị gái cô đơn sài gòn